80s toys - Atari. I still have

Đèn led 


15giay.mobi

Đọc Truyện Online

Tuyển Chọn Tiểu Thuyết, Tình Cảm Hay Nhất

SMS chúc mừng năm mới 2014, Lời chúc năm mới 2014, Tin Nhắn Chúc Mừng Năm Mới 2014, SMS Chúc Tết 2014

Ads

Game Khu Vườn Địa Đàng
Game Khu Vườn Địa Đàng
Thể hiện cá tính, trồng cây, nuôi thú, chăm farm trên mây, kết bạn cùng hàng xóm tinh quái.
Tải game miễn phí »
SMS Kute Chúc Tết 2014 + Lời Chúc Năm mới
2014 một năm mới sắp đến hãy giành cho những người thân yêu nhất bên cạnh mình những lời chúc đầy ý nghĩa.

Ngày thứ tư tới phiên trực vào viện đưa cơm cho nó, tâm trạng tui lúc bấy giờ đã cảm thấy bĩnh tĩnh hơn, bởi dù sao chuyện cũng đã đi qua cái thời điểm khó khăn nhất, con bé Linh trải qua đại họa như vậy mà vẫn được yên lành thì đối với tui cũng chẳng còn gì mong chờ hơn. Vẫn như mấy lần trước, tui mang chiếc cà-mên chứa đồ ăn đặt cạnh đầu giường nó, nhẹ tay lay lay người, đỡ nó dậy dựa vào cạnh giường rồi mình lảng nhanh ra ngoài hành lang ngồi.. tự kỷ.

Cơ mà với lần này, tui có để nó khác hơn mọi lần đôi chút. Sau vụ mấy hôm vừa rồi thấy con bé biếng ăn, tui thì như các thím biết rồi, đâu thể đủ can đảm mà ngồi lại bòn mớm từ muỗng cháo súp, hỏi han dỗ dành nó ăn như Ba má tui được. Vậy là sau nhiều đêm thao thức, bứt tóc rụng đầu, cuối cùng thì tui cũng nghĩ ra được một cách giúp mình giao tiếp được với cả nó mà không cần phải ra mặt. Với bữa nay, tui đã lén chèn một mảnh giấy nhắn vào gần chỗ đựng bát đĩa, chèn khéo vào nơi vị trí tui tin rằng nó có thể nhìn, với và đọc được. Chứ để không khéo thì mảnh giấy rơi vào bát, nó đổ lẫn súp vào bát, ăn lẫn luôn cả mảnh giấy thì bỏ mợ! T_T

"Nè!.. chịu ăn uống tí đi, lỡ gần một tuần học rồi.." - Nội dung tin nhắn ghi trong mảnh giấy -_-. Mấy thím đọc xin đừng có chửi tui ngu văn dốt ngữ vô tình vô đạo!  Thức cả đêm cắm đầu nghĩ ý viết, vò giấy ném full sọt cũng chỉ chọn được cái câu này viết ra gửi tới nó mà thôi! 

Từ phía ngoài hành lang nhìn vào trong phòng bệnh thông qua ô cửa kính, thật là mừng khi thấy con bé chú ý được mảnh giấy nhỏ nhắn của tui. Nó đọc xong, vẻ mặt trầm ngâm một lát rồi nhẹ nhàng gấp mảnh giấy lại, để dưới gối nằm. (Thở phào, nghĩ phản ứng của nó chắc là vò lại và ném luôn vô sọt giống tui đêm hôm qua chớ T_T) Tiếp tới nó rớ tới cái cà-mên đựng đồ ăn, tới đây thì tui trở lại với dãy ghế dài ngoài hành lang ngồi đợi.

Bởi tui không muốn đứng lóng ngóng, theo dõi nó kiểu lén lút qua cửa sổ phòng bệnh như vậy, dễ bề người khác nhìn thấy sẽ sinh nghi rồi lắm chuyện, kể cả với nó nữa, không biết khi nó bất chợt liếc nhìn thấy gương mặt thằng anh họ mình dán vào ô cửa kính với cái nhìn giám sát nó, chắc nó lại hoảng sợ tới té giường mà chết quá!.. Vậy nên thôi cứ ra dãy ghế ngoài này ngồi đợi tự kỷ cho đời nó yên bình...

Mấy hồi sau, khi con bé đã ngủ say thì cũng là lúc thân tui lò dò vào dọn chén đĩa, thu cà-mên cơm để mang về nhà. Ngó vô chiếc cà-mên, ngạc nhiên là hôm nay con bé ăn được nhiều dữ, tuy chỉ còn lại hơi hớp ở dưới đáy cà-mên nhưng với tui nó chịu ăn vậy là đã khá hơn mấy ngày qua rất nhiều rồi. Vậy là hôm nay có thể an tâm mang tình hình sức khỏe của con bé về cấp báo với phụ thân phụ mẫu, để hai ông bà còn được thấy hài lòng chút đỉnh.

Ngày hôm sau, một ngày khác.. tui vào thăm nom nó như thường lệ. Vẫn là cái cách xếp cà-mên đồ ăn cạnh đầu giường, gài một mảnh giấy nhắn khác, lay đỡ nó dậy ăn uống rồi mình cũng lảng biệt ra ngoài hành lang ngồi. Nhưng mà, khi tui lúi húi sắp đồ xong, muốn tính nước "chuồn ém" thì bỗng bị giật mình bởi cái níu tay của nó. Cái níu tay của một con người vốn đã quá yếu ớt nhưng ý chí vẫn cố chèo kéo, bám trụ vào điều họ coi là quan trọng, cái níu tay đó tôi cảm nhận độ yếu ớt tới nỗi mà.. nếu có một cơn gió nhẹ thoảng qua thôi chắc cũng đủ hất ngược tay nó trở lại.. Và có lẽ đó là cái níu tay yếu ớt nhất từ một đứa con gái mà tôi cảm nhận được trong cuộc đời 20 năm F.A này..

- Anh... - Nó khẽ gọi tôi, cái giọng khi nghe cũng thấy yếu ớt
làm sao..

- Ơ.. - Tui tính theo phản xạ sẽ đáp lại "Ơi!". Nhưng khi quay lưng lại, nhìn thấy vẻ mặt buồn bã và đôi mắt suy nhược của nó. Rồi lại nghĩ tới cái lý do vì sao con bé lại ở trong đây, tui đành chỉ biết cắn môi, miệng nín thinh..

- Anh.. đừng giận em.. nữa nha.. - Nó nói mà hổn hển từng câu từng chữ, nhìn về đôi mắt mà chỉ thấy như lệ nó sắp tuôn.. Cơ mà nói xin lỗi tui?.. tui cứ ngỡ rằng mình đã nghe nhầm cơ! nó xin lỗi tui đó các thím ạ!!.. Trời ơi, con bé ngốc! lỗi này... là tại ai cơ chứ!!.. cái đồ..

- Anh.. - Nghe xong câu nói ấy.. Tay, chân và miệng của tui cứ như cứng đờ.. Dẫu không biết khi nói câu ấy, con bé nó đang nghĩ cái gì.. nhưng chẳng hiểu vì sao lòng tui khi đó lại quặn thắt, mắt mũi cũng như muốn ứa lệ khóc theo nó luôn..

- Ngốc lắm, bệnh rồi.. mệt thì nghỉ ngơi cho khỏe đi.. hai Bác ở nhà cũng đang lo cho em lắm. - Cuối cùng thằng làm anh trai họ này cũng mở miệng phang được một câu tử tế, ế mà hình như đây là lần đầu tiên tui xưng anh gọi em với con bé thì phải?..

- Em.. phiền anh với hai Bác quá.. - Nó gặn lời..

- Nhỏ Linh.. anh cũng.. cho anh xin lỗi... - Giờ thì lới lượt tui.. nói giọng lí nhí, thật chẳng đáng mặt một thằng đàn ông con trai tí nào nhưng biết làm sao, mình là "tội nhân" trước sự vụ xảy đến với con bé mà..

- Ủa anh Tuấn.. xin lỗi em vụ gì dzạ?.. - Con bé tròn mắt ngơ ngác

- Anh xin lỗi.. khi đó do anh.. lỡ tay, đúng thực là do anh lỡ tay thôi chứ không phải do anh cố tình đâu em à!.. - Tui ngập ngừng, nhưng rồi cũng mau chóng liếng thoắng cái miệng để thốt lên lời trần tình của mình.. T_T

- Hi hi, anh Tuấn mà cũng có lúc như con nít vậy á!..

- Hả?!..

Thấy con bé bụm miệng cười mà tui giật mình, bất chợt nhìn vào cái gương đối diện đặt ở đó.. thì chao ôi, trên mặt mình nước mắt nước mũi nó đang hoành hành tùm lum Kon Tum T_T. Đúng thực thảm chẳng khác gì bác Sida, nhìn mặt thằng là mình trong gương khi đó, tui ngơ ra một hồi rồi cũng bật cười theo con bé. Tui khóc, tui khóc đó mấy thím ạ, chắc là tại thấy con bé nó hồi phục lại mà cũng chịu bỏ qua cho mình nữa nên giờ tâm trạng đang thoải mái, bay bổng xen lẫn chút dư vị dằn vặt vãi cả thiên địa..

*Cộp!..*

- Á..! 

- Cho mi chừa!.. can tội vừa khỏi ốm đã kiếm đường cười vô mặt ta hử!..- Gõ nhẹ vào trán của nó, tui lừ mắt nhìn..

- Em xin lỗi.. - Nó lí nhí cúi đầu, hai tay xoa xoa quanh trán..

- Anh.. muốn coi cái vết thương đó được không?.. - Vô tình nhìn thấy băng bông chỗ vết thương sau đầu lúc con bé cúi xuống, ý nghĩ day dắt trong tâm khiến tui thở dài..

- Dạ được anh..

Nó nói rồi ngoan ngoãn cúi thấp đầu hơn nữa, tui nhẹ nhàng bóc gỡ miếng băng bông sau đầu nó ra. Vết thương có vẻ không lớn lắm nên chắc các Bác sĩ đã không dùng chỉ để khâu vá nó lại, nhưng nhìn vẫn có vết thâm đỏ và màu rỉ nâu của máu đông bên ngoài.

- Ái.. - Bỗng nhưng lại giật thót bởi tiếng xuýt xoa của con bé, chắc tại tay tôi đã vô tình đụng trúng chỗ đau nhức của vết thương..

- Kìa, có sao không em..

- Dạ không anh..

- Cho anh.. xin lỗi nhe...

- Dạ có gì đâu anh, em không sao mà..

- Không, nhỏ Linh.. ý của anh là.. về chuyện mấy hôm trước..

- Em hiểu mà anh Tuấn.. thực ra bữa đó cũng tại em bị hụt chân nên té ra phía sau thôi hà..

- Nhưng mà... anh.. thực sự thì..

- Anh yên tâm, em có nói lại chuyện với hai Bác..

- Hả?!!.. em nói.. em nói với Ba má rồi?!... em.. em nói sao?! - Nghe tới đây thì lòng ruột tui như bị lộn tùng phèo hết cùng gan thận, nghĩ rủi, nó mà nói ra sự thật hay bao che không khéo léo cho cái sự thực là tui làm nó té ngã, để Ba tui phát hiện ra thì có lẽ giờ này ở nhà, cửa nhà đang đầy đồ đạc quần áo của tui chuẩn cmnr các thím ạ!.. T_T

- Em nói.. về chuyện vì sao mình bị té ngã để ra nông nỗi như vầy , em nói do mình không cẩn thận nên không liên can gì tới anh Tuấn hết á..

- Em à.. tại sao.. em lại giúp anh?.. - Nghe tới đây thì tui thở phào nhẹ nhõm, cơ mà vẫn nhìn nó với ánh mắt nửa nghi nửa ngờ..

- Em được hai Bác đưa về nhà cho ăn, cho ở, tạo điền kiện giúp em đi học như vậy.. nên thực lòng em rất biết ơn và quý hai Bác, coi hai Bác như ba má mình ở quê vậy á. Thế nên em cũng giống như anh, không muốn làm điều gì khiến hai Bác phải suy nghĩ rồi lại buồn..

"..Thế nên em cũng giống như anh, không muốn làm nhiều chuyện khiến hai Bác phải suy nghĩ rồi lại buồn..." Câu nói này của nó nói ra theo cách vô tư mà đối với tui cứ như lưỡi dao xói sâu vào tim mình vậy. Nghĩ lại, từ trước tới giờ nếu không phải do Ba tui - một võ sư bản lãnh quá chú trọng việc dùng đòn roi để nắn dạy con cái, thì có lẽ tui đã không bị phản tâm lý, sinh ra cái kiểu sống, bất cần lỳ đòn như hiện tại.

Và nếu không phải do Má tui, một người thương yêu và nuông chiều tui hết mực thì có lẽ tui đã không hình thành cái tính thích ỷ lại, dựa dẫm vào người khác.. Nhưng nói sao thì nói, phận làm con theo chữ Hiếu chữ Đạo thì dù thế làm cũng không nên để Ba má của mình buồn phiền nhiều. Hôm nay trò chuyện mà nghe con bé nó nói như vậy, tui cảm thấy rất xấu hổ cho chính bản thân mình..

- Bé Linh.. cho anh xin lỗi hen.. em có đồng ý bỏ qua thì lòng anh mới cảm thấy nhẹ nhõm được..

- Dạ, được rồi!.. em cũng xin lỗi anh Tuấn vì bữa đó không về cùng làm anh bị Bác trai hiểu lầm, bị Bác trách oan.. nhen!..

- Ừa..

- Chờ mấy hôm nữa em khỏe lại rồi mình cùng ôn học tiếp nha anh..

- Ừa, được rồi, cứ nghỉ ngơi cho khỏe lại sức đi, anh chờ mà.. 

- Dạ, thế mình ngoắc tay?..

- Con bé ngốc này.. ừa thì, ngoắc tay..


Powered by 15giay
Copyright © 2014, Minh Hằng
skyhome - sms valentine - loi chuc valentine hay nhat, Tin nhan chuc Valentine 2014